“Đời là một tấn bi kịch lố lăng, người này làm chó với ông, ông làm chó với kẻ khác, cứ như thế đến mãn đời tàn cuộc” – trích truyện.

“Thế giới này sao rặt những thằng điên và những chuyện điên loạn” – ông giật phắt lá thư dán kỹ từ tay gã thư ký đang đứng rúm ró trước cửa phòng. Lần này là lần thứ 5 ông nhận được thư hắn. Lời lẽ trong thư vẫn như những lần trước: “Ông phải bố trí cho tôi chức phó phòng B, nếu không ông sẽ biết tay tôi!”.
“Đồ chó đểu” – ông ngã vật xuống ghế, tức muốn trào máu. “Cái quân mất dạy, hết người chọc phá, đi phá một lão già!”.
Từ khi nhận được mấy cái thư nặc danh này, miệng thì chửi đổng chứ bụng ông cũng lo lo, canh cánh trong lòng. Đây đích thị không phải là trò đùa rồi; đùa gì mà dai như đỉa, nhai đi nhai lại có một nội dung, giọng điệu lại kêu bôm bốp như dọa kẻ gian, bắt chẹt người yếu bóng vía. Chỉ còn một hy vọng duy nhất, hắn là thằng điên, vô công rỗi nghề nên tống thư nặc danh, hù thiên hạ .
“Chuyện vặt, chẳng hơi sức đâu mà để ý cho cực thân!”. Nói cứng vậy nhưng ông cũng cất kỹ những lá thư vào chỗ kín đáo nhất; để bụng một mình, âm thầm truy xét nét chữ xem có phải của thằng dễ ngươi nào trong cơ quan muốn chơi trò xỏ lá với ông.
Nhiều đêm ông nằm vắt tay lên trán, nghĩ mãi không ra đứa ân oán với mình. Ở cơ quan ông, bọn có chức có quyền, có thể cạnh khoé với ông chỉ đếm trên đầu ngón tay, lại toàn lũ khiếp nhược, ăn bám. Mấy tay phó giám đốc, trưởng phòng ông coi như con cháu trong nhà. Mà đúng vậy, việc trong cơ quan ông giải quyết như chuyện gia đình, chia đều phân đủ, có trên có dưới; không kể của nổi của chìm, miễn là làm sao dấm dúi mà ăn với nhau, chùi mép cho sạch đừng để ngoài nó biết. Đúng ra thì phần ông cũng nhỉn hơn tí chút; thậm chí có lúc ông ăn hết sạch sành sanh như thằng ăn trộm; nhưng đó chẳng qua là cái công khó nhọc ở cương vị giám đốc; vả lại, của "ăn trộm" là người ta cho, của mấy tay công ty bán hàng nước ngoài “thối” lại, chứ chẳng sơ múi gì đến công qũi nhà nước. Bọn ghanh tị với ông chúng cũng chỉ nói lén, chẳng dám vỗ vào mặt. Bọn ngậm máu phun người thì thời nào, nơi nào cũng có. Nhưng bọn chúng chỉ mạnh miệng sau lưng, chứ trước mặt ông thì khúm na khúm núm. Thấy ông xa cả cây số chúng đã cúi đầu: “Chào thủ trưởng! Dạ thưa anh!”. Ông biết rất rõ đời không thiếu gì bọn chó má, ăn của người nhưng vẫn tìm cách hại người; thưa chú trước mặt nhưng sau lưng gọi bằng thằng, bằng con. Chữ con và thằng trở thành nhân xưng quen thuộc trong những câu chuyện trà dư tửu hậu của những kẻ buôn chuyện. Thằng và con dùng cho đủ mọi hạng người, từ cao nhất cho đến tận đáy xã hội. Nó chính là chữ You trong tiếng Anh.

Đời là một tấn bi hài kịch lố lăng. Người này làm chó với ông, ông làm chó với người khác, cứ như thế đến mãn đời tàn cuộc. Cúc cung, qụy lụy là kiếp nạn và là thuộc tính của con người. Đố ai không một lần cúc cung, quỵ lụy mà thăng tiến được. Không có nó cuộc đời mất lạc thú để sống, dù là thú đau thương. Vì vậy mà có kẻ đáng gọi là thằng ta vẫn phải gọi là ông, mà có kẻ đáng ông mà do phận nhỏ nên vẫn “phải” là thằng.
Biết cuộc đời là một tấn kịch như vậy mà ông vẫn thích, vẫn đóng rất tròn vai của mình, hệt như một đào kép chính cống, sửa bộ lệ cho đúng từng vai tuồng. Trước kẻ mạnh thì co ro như con cún, chưa đứng đã qùi. Trước người yếu thế thì vênh vênh váo váo như mông vú đàn bà. Trung, quân, chính, nịnh. Ác, hiền, ngu, giảo. Lưng lúc cong lúc thẳng. Mắt lúc trợn lúc khờ. Nói lúc to lúc nhỏ. Từ giọng thổ ông chuyển sang giọng kim trên điện thoại là tùy người đối diện. Thậm chí tướng mạo khi gọi điện cũng thay đổi dù kẻ đầu dây bên kia có nhìn thấy ông đâu? Đang “vâng, em hiểu rồi anh ạ!” chuyển sang “ừ, thôi, thế nhá, nhá!” rất dễ dàng. Đang nhũn như con chi chi bỗng hoá cứng như gặp gái, khác nào ảo thuật. Cứ như thế ông đi gần hết cuộc đời, ngoi từ thằng lính trơn, bệ rạc lên vai thống lĩnh. Oai phong lẫm liệt nhưng gốc là gốc vô học, cù đinh cho nên cách cư xử của ông cũng bình dân, kiểu đi chân chữ bát, đầu trọc, quần đùi. Ngôn ngữ là của bọn tứ chiếng giang hồ, càng làm cho thiên hạ né tránh, khiếp sợ.

Ông chỉ thực sự là ông khi ngồi ở nhà, trước bà vợ dữ tướng, hám của, nghe hơi tiền và vàng là nhảy cẫng lên như bị ma ám, quên mất cả tư cách bà giám đốc. Dạo sau này bà nhảy cỡn hơi nhiều vì giá chứng khoán và nhà đất có lúc vút lên đến tận mây xanh. Sống với nhau hàng chục năm trời, vết sẹo nào trên chân của ông bà cũng biết, trò ranh mãnh của chồng bà càng nắm tận răng. Ông không làm sao giếm được bà chuyện gì. May mắn duy nhất ông có được là người đàn bà ấy không thích sống ngoài đường, và thích ăn ngon hơn mặc đẹp. Cho nên ông chỉ cần giả mù sa mưa, chiụ khó đàn độn một chút là tất cả đều tốt đẹp, mặc sức cho ông thả cửa chơi trò Thị Hến, thầy Đề.
Chuyện đời chó má không chịu được. Kẻ đang ngồi trên ngựa cũng có lúc sa cơ bí lối. Kẻ đang hét ra lửa cũng có lúc xụi lơ manh giáp. Cũng chỉ tại bọn khốn nạn ganh ghét. Kém tài nhưng to mồm. Tiêu chuẩn ít mà muốn no lâu. Ông đang ở trong trường hợp này. Phải chi gươm của ông bị cùn, kiếm gẫy. Đàng này vẫn còn trên ngựa mà đã bị chơi khăm. Thế mới chó! Đánh đấm công khai thì ông chưa bao giờ thua. Đập cho dập đầu đối thủ hoặc làm cho vấy cứt cả hai. Thiếu gì cách. Nhưng bây giờ phải đánh đấm với thằng nặc danh , giấu mặt ông lại đành đầu hàng, trói tay. Hỏi ông không phát điên lên sao được!
Ông ăn mãi mới xong bữa cơm trưa. Cô cấp dưỡng vừa dọn dẹp vừa nen nét nhìn ông sợ bị mắng. Cô ta có một ưu điểm là không hế lầm lẫn khi quan sát mặt chủ, và phản ứng bao giờ cũng thích đáng. Ông đang ngồi xỉa răng thì hắn đến. Hắn mặc bộ đồ công nhân xám tro, cơ bắp như một lực sĩ, chưa đầy 30 tuổi. Hắn đứng ngang cửa, quên cả gõ, không vội bước vào, cất giọng đểu cáng:

- Thế nào? Thưa ngài giám đốc?
Ông giật nảy mình, suýt chút nữa thì đánh vỡ cái ly.
- Thế nào là sao? Anh là ai?
Hắn ném cái nón xuống bàn, chẳng đợi ai mời đã ngồi phịch xuống sa lông, thở phào.
- Thì lá thư, những là thư tôi gửi cho ông đó!
Như có một luồng điện giật trong người, ông bật dậy như chiếc lò xo, cái quán tính của một kẻ chỉ quen nghe xu nịnh hơn là mắng mỏ. Hai mắt ông trố ra, không tin được sự thật. Chưa bao giờ mắt ông trố to như thế. Ông có cảm giác như hai con ngươi muốn bung ra khỏi vị trí của nó. Thì ra là hắn.
- À ra mày… Chính mày đã đã bày ra cái trò qủi quái này. Mày có biết tao là ai không. Nhưng mày là thằng chó đểu nào mà dám…
Ông kịp dừng lại, như ông vẫn kịp làm thế mỗi khi trực giác thấy có điều gì không ổn. Từ tấn công ông chuyển sang thủ thế. Hắn tự động rót nước uống, cười khẩy.
- Thì ông là ông giám đốc, còn tôi là người xin ông giám đốc việc làm. Đầy tớ và ông chủ. Rõ như hai cộng hai là bốn mà ông còn hỏi.

Ông cắn chặt môi muốn rướm máu. Thề này thì quá láo xược. Lần đầu tiên ông bị đái thẳng vào mặt. Mà kẻ mạo phạm lại là một thằng nhãi ranh, đáng tuổi cháu con. Ông giứ giứ nắm đấm, trợn trừng mắt:
- Mày cút ra khỏi đây ngay. Đây là cơ quan công quyền, chứ không phải chợ trời. Lần này tao tha. Lần sau tao gọi bảo vệ, gọi nhân viên công lực còng đầu mày, thằng bố láo!
Hắn nuốt trọng ngụm nước, lững thững lấy cái nón, chắp tay vái ông 3 vái, cười lém lỉnh:
-Sư phụ cứ nghĩ lại đi. Sư phụ phải bố trí để tôi làm trưởng phòng B, không thì sư phụ biết tay tôi.
Ông gầm lên. Đôi tay run run đấm vào bàn bôm bốp. Mồ hôi không phải tươm mà là đái ra từ cơ thể ông.
- Biết tay mả mẹ mày, thằng khốn nạn. Tao sẽ cho mày vô tù nếu mày còn tiếp tục cái trò hỗn láo này! Đồ điên. Biến mẹ mày đi!
Hắn vẫn cười sằng sặc, rồi bình thàn bước xuống cầu thang, không quên để lại chiếc phong bì nơi bàn.
Ông thở hào hển định vò nát cái phong bì, nhưng nhác thấy cồm cộm, cưng cứng lại ngồi xuống, hồi hộp mở ra vì tò mò (Tò mò là một điểm yếu nhất của con người và cũng là điểm yếu nhất của ông). Một tấm ảnh chụp ngôi nhà với dàn bông giấy che kín cổng, ông nhíu mày một lát để lục tung ký ức, rồi mặt tái dần đi, hết từ mầu bột nhào chuyển sang mầu bánh bao chiều. Người ông cứ nhẹ tâng tâng, muốn bay lên dù biết rằng bay lên là chết. Lúc này ông cần bấu víu vào một cái gì đó. Phải chi có mụ vợ đẫy đà ở đây, ông sẽ ôm lấy để khóc rưng rức tỉ tê là vì lo “hy sinh đời bố, củng cố đời con” nên ông mới khổ thế này. Ông run run lật sau lưng tấm ảnh, đọc dòng chữ: “Hoặc là ông phải tuyển dụng ngay tên Nguyễn văn X, sinh năm … tại Sài Gòn, địa chỉ…vào phó phòng B, công ty xuất nhập khẩu….Y, hoặc là tôi sẽ gửi cho ông những tấm ảnh khác chụp phía trong ngôi nhà, nơi chiếc giường ông vẫn ngủ…”
Ông vật người ra sau ghế, gần như bất tỉnh.

Dăm hôm sau, ông đích thân gửi cho trưởng phòng A lá thư tay yêu cầu bố trí ngay ông NVX làm phó phòng B thay cho tay phó phòng sắp đứt bóng vì ung thư gan, với lời phê: “Đây là một cán bộ giỏi, có nghiệp vụ và năng lực lãnh đạo, rất thích hợp với phương hướng làm ăn đi lên của công ty”.
BIÊNTHÙY (SàiGòn 28.8)
Posted by BIENTHUY
in short stories & poems
at
11:00
| Comments (0)
| Trackbacks (0)